03:47 +07 Thứ tư, 21/11/2018

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 188

Máy chủ tìm kiếm : 91

Khách viếng thăm : 97


Hôm nayHôm nay : 378

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 29515

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2527182

khoanh khac tinh nguyen Tài liệu sinh hoạt chi đoàn

Trang chủ » Tin tức- Sự kiện » Gương sáng tuổi trẻ

Xuân “mộc”

Thứ ba - 24/01/2017 10:42
Còn nhỏ đã thiếu tình thương yêu, sự chăm sóc của cha, học hết THCS thì phải nghỉ học để kiếm tiền phụ giúp gia đình bằng nghề mộc, khởi nghiệp chỉ với số vốn hơn 10 triệu đồng, Nguyễn Hữu Xuân, sinh năm 1987, ở thôn Bồ Trang, xã Quỳnh Hoa (Quỳnh Phụ) đã nỗ lực vươn lên gây dựng cơ sở sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ với doanh thu xấp xỉ 5 tỷ đồng mỗi năm.
Trao đổi kỹ thuật với người lao động để có sản phẩm tốt.
 
Nguyễn Hữu Xuân, chủ cơ sở sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ Tùng Lâm được người dân địa phương gọi bằng cái tên thân mật Xuân “mộc”. Mộc bởi cái nghề anh đam mê, theo đuổi. Mộc như chính con người anh: mộc mạc, giản dị và thật thà. Giữa tiếng đục, tiếng chạm của những người thợ, Xuân kể cho chúng tôi nghe về niềm đam mê nghề mộc mỹ nghệ truyền thống và quá trình hình thành cơ sở của mình. Bố mẹ ly hôn khi còn nhỏ, điều kiện kinh tế gia đình khó khăn, học hết THCS anh chọn con đường học nghề với mong muốn tự kiếm được “chén cơm” nuôi chính bản thân và giúp mẹ. Phân vân khi nhiều người gợi ý chọn nghề, tìm trường nghề, cuối cùng anh chọn học nghề làm mộc tại làng nghề Cúc Bồ, xã Kiến Quốc, huyện Ninh Giang (Hải Dương) bởi nhà nghèo, lấy tiền đâu mà theo học tại các trường dạy nghề. Với lại, nghề mộc có duyên với anh rồi, vì khi còn đi học anh vẫn giúp mẹ đóng cái ghế gỗ, làm cái chuồng gà, chuồng thỏ bằng tre, nứa. Theo Xuân, thuận lợi của việc học nghề ở các cơ sở bên ngoài là được thực hành nhiều, chủ yếu người trước dạy người sau nên dễ học. Bên cạnh đó, tận dụng gỗ nhỏ, hỏng, người học có thể tranh thủ giờ giải lao để sáng tạo nên những mẫu mã mình thích, chính điều đó kích thích sự hăng say của anh.
 
 
Dồn hết tâm sức cho từng sản phẩm, Xuân “mộc” đã tạo dựng được thương hiệu cho riêng mình.
 

Sau gần 3 năm học và làm, Xuân về quê mở xưởng của riêng mình. Anh nhớ lại: Năm 2005, bố tôi ốm nặng rồi mất. Em trai bị câm, điếc bẩm sinh, khi bố mất thì em về ở với mẹ. Xuân ngậm ngùi: Lúc ấy, muốn mượn tiền để mở cái lán làm mộc cũng khó. Tôi mới 18 tuổi, kinh nghiệm, vốn sống chưa có, công việc lỡ dở, trong khi mẹ hay ốm, em trai khuyết tật, nhà ở thì dựng trên một mảnh đất được người bác cho mượn. Người ta sợ mẹ con tôi nghèo quá, vay tiền biết bao giờ trả được. Chạy vạy mãi, cuối cùng Xuân cũng vay được hơn 10 triệu đồng. Vốn ít, anh chỉ sắm được máy móc nhỏ, đơn giản và dựng một cái lán tạm để hai anh em cùng làm. Không có vốn và việc làm cầu thang, sàn, trần, tường nhà bằng gỗ tại quê chưa thịnh hành nên anh phải nhận lại đơn hàng làm cầu thang và ốp tường, trần nhà bằng gỗ của một số chủ cơ sở trung gian ở Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh với giá rất thấp.
 
Say nghề và với quyết tâm làm giàu, khẳng định ý chí của mình, Xuân bước đi vững chắc trên con đường lập nghiệp của mình. Để tạo uy tín với khách hàng, ở mỗi dòng sản phẩm, Xuân chủ động tìm thợ “đầu cánh” giỏi nghề để học hỏi nâng cao tay nghề. Từ việc chỉ làm cầu thang, sàn, trần, tường gỗ, Xuân đã chọn lọc, sử dụng các loại gỗ chất lượng cao để thiết kế sản xuất những sản phẩm có hoa văn tinh xảo, có chất lượng. Bản thân anh đều trực tiếp kiểm soát các khâu từ lựa chọn nguyên liệu thô cho đến các khâu trong quá trình sản xuất, do đó chất lượng sản phẩm luôn bảo đảm, hạn chế được tối đa các lỗi kỹ thuật. Bên cạnh đó, với số tiền lãi tiết kiệm qua các năm, anh đầu tư hàng trăm triệu đồng mua máy móc nhằm giảm bớt các khâu đục đẽo thủ công để tạo ra sản phẩm có độ chính xác cao, chất lượng tốt. Các mặt hàng do cơ sở của anh làm ra như các loại ghế, tràng kỷ, bình phong, tủ tường, sàn, cửa... với mẫu mã đẹp, chất lượng và theo thị hiếu nên được nhiều người biết đến và được tiêu thụ rộng khắp ở trong tỉnh và các tỉnh, thành phố khác như: Hà Nội, Hải Dương, Hải Phòng, Quảng Ninh, Lào Cai, Sơn La... Không chỉ làm mộc dân dụng, cơ sở của Xuân còn làm các sản phẩm từ gỗ cho một số ngôi chùa, đền thờ. Xuân tìm đến những người thợ có nhiều kinh nghiệm trong nghề để học hỏi rồi áp dụng vào thực tế. Theo Xuân, làm các công trình tâm linh đòi hỏi người thợ phải có tay nghề cao nhưng cái quan trọng hơn cả là cái “tâm” của người thợ. Chỉ có sự tâm huyết, kiên trì, bền bỉ, người thợ mới dựng xây nên những công trình văn hóa có giá trị lâu bền với thời gian. Sản xuất phát triển, cơ sở sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ Tùng Lâm của anh có doanh thu khoảng 5 tỷ đồng/năm, tạo việc làm cho 10 lao động với thu nhập thấp nhất là 3 triệu đồng/người/tháng. Thời điểm này, anh đang tất bật với các mối hàng cuối năm và chuẩn bị cho việc mở thêm xưởng và cửa hàng giới thiệu, bày bán sản phẩm.
 
Cơ sở sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ của Nguyễn Hữu Xuân tạo việc làm thường xuyên cho 10 lao động với thu nhập thấp nhất là 3 triệu đồng/người/tháng.

 
Không chỉ quyết tâm vượt khó vươn lên lập nghiệp ngay tại quê hương, Nguyễn Hữu Xuân còn là tấm gương sáng cho nhiều thanh niên nông thôn về tinh thần tự lực, sáng tạo và giúp nhau phát triển nghề nghiệp. Đến nay,  anh đã dạy nghề và giới thiệu việc làm cho hơn 10 thanh niên địa phương. Nói về công việc của mình, anh bộc bạch: Để có được thành công trong sản xuất, người làm mộc phải giữ được niềm tin vào nghề của mình, đề cao chữ tín và đạo đức nghề nghiệp trong sản xuất, kinh doanh, đào tạo nguồn nhân lực có tay nghề vững chắc kế cận, có như vậy mới sống được với nghề.
 
Phương Chi
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
hcm

Liên kết website

Website Trung ương Đoàn
1

Video

Tuổi trẻ Quỳnh Phụ bảo vệ dòng sông quê hương

Doanh nghiệp trẻ

1
1 Hội Đồng Đội Trung ương Hội LHTN Việt Nam

FACEBOOK